Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vui mừng chào đón

    2 khách và 0 thành viên

    Thơ tình toán học 17

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn: Thơ sưu tầm
    Người gửi: Đỗ Văn Cường (trang riêng)
    Ngày gửi: 12h:05' 21-01-2011
    Dung lượng: 117.5 KB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    Là giao điểm hai tâm hồn đối xứng
    Là tương giao hay đồ thị hai chiều,
    Ai là người định nghĩa nổi tình yêu,
    Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu


    Tôi cố định trong sân trường đơn điệu,
    Lặng nhìn trên hình chiếu của giai nhân,
    Thả hồn theo một tiếp tuyến thật gần,
    Theo em mãi suốt đời về vô cực


    Tình tôi đó chẳng cần dùng công thức,
    Tan trường về tôi cố sức song song,
    Tới ngã tư liền bày tỏ nỗi lòng,
    Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc độ.





    Tôi vẫn cố giữ tình yêu đồng bộ,
    Hai năm dài đáp số giải không xong,
    Tin hành lang em sắp sửa lấy chồng,
    Lòng điên đảo trước định đề đen bạc


    Tôi xoay mắt theo vòng tròn lượng giác,
    Có thấy gì ngoài quỹ tích tình yêu,
    Tình đơn phương trong tam giác ba chiều,
    Lay hoay mãi trên chuyến đò vĩ tuyện


    Tìm lối thoát đồng quy hay tịnh tiến,
    Hệ luận nào thuyết phục nổi em tôi,
    Đành đi theo phân giác tận chân trời,
    Tìm ẩn số của phương trình vô nghiệm
    Thơ tình toán học 17

     
    Gửi ý kiến